Đi theo một con đường ngoằn ngoèo giữa những hàng cây, tôi chợt bắt gặp một vũng nước trước mặt. Khi tôi đến gần vũng nước thì bất ngờ tôi bị tấn công
Chẳng
kịp làm gì cả vì cuộc tấn công này không hề được báo trước và cũng
không hề mong đợi. Tôi giật mình nhưng không đau đớn gì dù đã bị đánh
bốn năm lần.
Tôi
bước lùi lại và kẻ tấn công tôi cũng ngừng lại. Đó là một con bướm. Nó
bay lượn ngay trước mặt tôi. Nếu đau, tôi đã không thấy buồn cười. Đằng
này tôi chẳng cảm thấy đau chút nào, nên tôi bật cười. Thế đấy, tôi bị
một con bướm tấn công. Lạ thật!
Không
cười nữa, tôi bước lên một bước. Kẻ tấn công lại lao vào tôi một lần
nữa. Nó đụng cả đầu và thân người vào ngực tôi và đánh tôi liên tục
bằng tất cả sức lực của nó. Lần thứ hai, tôi lại bước tới trong khi con
bướm lại tấn công tôi. Tôi lại bị đụng vào ngực. Tôi không biết phải
làm gì và bước lùi về phía sau lần thứ ba. Lần này, tôi lùi mấy bước
chân để xem xét tình hình.
Con bướm bay về phía sau và đáp
xuống mặt đất. Đúng lúc này tôi mới biết lý do vì sao con bướm tấn công
tôi trước đó. Bạn tình của nó đang hấp hối bên cạnh vũng nước, chỗ nó
đậu xuống.
Đậu
xuống bên cạnh, con bướm mở đôi cánh của mình ra rồi gấp lại như thể để
quạt cho bạn. Lúc đó, tôi cảm thấy hết sức sững sờ trước tình yêu và sự
can trường của con bướm khi lo lắng cho bạn tình. Nó đã lao vào tấn
công tôi mặc dù bạn của nó rõ ràng là sắp chết, còn tôi thì quá khổng
lồ đối với nó. Nó làm như vậy để giúp bạn tình có thêm được vài giây
phút sống quý giá nữa, để tôi không vô tâm giẫm đạp lên bạn nó. Lúc này
tôi đã biết nó chiến đấu vì điều gì rồi.
Dũng
khí mà con bướm thể hiện khi tấn công tôi to lớn hơn và nặng hơn bản
thân nó hàng ngàn lần, chỉ vì sự an toàn của bạn tình. Tôi chẳng thể
làm gì khác hơn là đi sang bên kia vũng nước dù có nhiều bùn hơn. Con
bướm thực sự đã có được khoảnh khắc mãn nguyện. Tôi để mặc chúng tận
hưởng vài giây phút cuối cùng bên nhau.
Kể
từ đó, tôi luôn luôn cố gắng ghi nhớ chuyện kỳ lạ xảy ra hôm đó và dũng
khí của con bướm bất cứ khi nào tôi vấp phải trở ngại. Tôi coi sự can
trường của con bướm như một nguồn cảm hứng trong cuộc sống và cũng để
nhắc nhở tôi rằng những điều tốt đẹp luôn xứng đáng để con người chúng
ta đấu tranh vì chúng.
Trích từ _ NLD |